THE RESTAURANT OF LOVE REGAINED – ITO OGAWA 4

18 Apr

img_1105457_31103812_2

Mở giấy nhôm nhăn nhúm, tôi lấy ra miếng cơm nắm bị móp một bên, đặt nó vào tay và đưa vào miệng. Chính giữa miếng cơm nắm là miếng mận cuối cùng tôi  đã ngâm với bà và vì một lý do nào đó vị của nó là lạ. Chúng tôi lần lượt kiểm tra mận ngâm vào ban đêm để đảm bảo chúng không phát triển nấm mốc. Sau đó, chúng tôi phơi khô chúng trong mùa hè, đặt chúng trên hiên trong ba ngày, trong thời gian đó, chúng tôi massage chúng bằng ngón tay cứ mỗi ba giờ hoặc lâu hơn để làm mềm các thớ thịt bên trong. Dần dần, mận ngâm của bà chuyển sang một  màu hồng tuyệt đẹp.  Bà thậm chí không  thêm một nhánh của tía tô màu đỏ để nhuộm màu.

Tôi ngồi đó, lặng người một lúc, với miếng mận ngâm cuối cùng trong miệng.  Vị chua chính của nó đi thẳng vào bản thể chính của tôi, hương vị của nó có giá trị với tôi hơn bất kỳ kho báu tiềm ẩn nào. Vì trái tim tôi lấp đầy những kỷ niệm những ngày ở với bà ngoại, nước mắt chực tràn từ đôi mắt và đổ xuống má tôi. Nhưng bằng cách nào đó, tôi giữ cho sự tuyệt vọng của mình ở một nút thắt ở một nơi nào đó quanh họng.
Bà tôi chính là người  cầm tay ​​tôi và nhẹ nhàng đưa tôi vào thế giới của nấu ăn. Lúc đầu, tôi chỉ theo dõi. Nhưng chẳng bao lâu, tôi đứng bên cạnh bà trong nhà bếp, tiếp thụ ở bà nhiều bí mật về ẩm thực. Đó là cách tôi được học. Không phải qua việc bà tôi nói.  Nhưng từ việc bà cho tôi nếm tại mỗi bước khi nấu ăn .Thông qua kinh nghiệm thực tế, tôi học làm thế nào để nhận ra kết cấu khác nhau  kết hợp cùng nhau và bao nhiêu muối là phù hợp với từng món ăn.
Những điều nay khác với nhà mẹ tôi, nơi nấu ăn chỉ là việc mở thức ăn hộp  hoặc những món làm nóng trong lò vi sóng. Nhưng bà ngoại tôi hoàn toàn tự làm tất cả mọi thứ  – miso bà làm, nước tương bà làm, thậm chí củ cải phơi khô cũng do bà làm. Tôi nhớ mình vô cùng ngạc nhiên khi lần đầu tiên tôi học  làm một bát súp miso cần biết bao nhiêu là nỗ lực với cá mòi khô, cá ngừ, đậu nành và gạo lên men.  Và đó chỉ là những nguyên liệu cơ bản! Khi bà nấu ăn với phép thuật của mình, điều đó như thể bà tôi được bao bọc trong một vầng hào quang vinh quang vậy. Và khi tôi đứng bên cạnh bà, tôi cảm thấy mình là một phần của một cái gì đó rất thiêng liêng.
Ban đầu, từ ngữ bà tôi thường dùng  để mô tả số lượng gia vị khác nhau như tekitou (vừa phải) và anbai (đúng/thích hợp)  giống như một thứ ngôn ngữ khác với tôi. Nhưng tôi dần dần hiểu nghĩa của chúng là gì. Chúng là những giới hạn nhẹ nhàng với những khía cạnh khá lớn vẽ nên một bức tranh mơ hồ về số lượng thích hợp cho hương vị, và chỉ những từ ngữ này có thể mô tả các trạng thái tổng hợp của sự hoàn hảo.
Trong miệng của tôi, miếng mận ngâm tất cả dần tan biến, chỉ để lại chiếc hạt nhỏ trên lưỡi tôi với những kỷ niệm đã phai màu về bà. Tôi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Mùa thu đã đến trong làng, nhưng dấu vết của mùa hè vẫn còn nấn ná lại. Sau khi ăn xong cơm nắm, tôi cảm thấy hơi lạnh chạy qua và tôi ước gì mình có một ly gì nóng để uống. Nhưng tôi ngồi trên ghế sau của xe buýt, không có nơi nào để có được một cái gì đó để uống và không có tiền trong túi để mua một ly. Vì thế thay vào đó, tôi ôm bình cám trong lòng tôi, hy vọng bằng cách nào đó chiếc bình giúp tôi giữ ấm. Sau đó, tôi để trán lên cửa sổ và nhìn ra ngoài. Tấm bản đồ làng tôi từ từ xuất hiện trong tâm trí giống như một bức ảnh đang được rửa. Và khi chúng ta bị tổn thương theo cách của chúng ta do bởi  thị trấn và những ngọn núi mù sương bên trên kia, tôi trở nên run rẩy và trái tim bắt đầu đập loạn xạ.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: